News Landes

News Landes

Thâm cung bí sử (105 – 3): Sự tưởng tượng và sự thật

GiadinhNet – Chúng tôi về khách sạn. Em nói: “Em phải tắm một chút. Sáng nay em đã tắm đâu. Đang ngủ thì anh đến, rồi đi ăn, chưa kịp tắm táp gì”.

Em vào phòng tắm khoảng nửa giờ. Rồi em choàng khăn tắm bước ra. Em đến bên tôi, bỏ khăn tắm ra và nói: “Lên giường đi anh”. Tôi lên giường nhưng để nguyên quần áo. “Anh cởi quần áo ra chứ. Hay là để em cởi hộ”. “Anh không cởi gì hết. Và em cũng nên mặc váy áo vào. Chúng ta nằm nói chuyện cho vui thôi”. Em nhìn tôi cười: “Không ai đưa gái vào khách sạn chỉ để nói chuyện. Thời gian đâu mà chuyện trò”. Em nói thế nhưng cũng ngoan ngoãn mặc váy vào và nằm xuống cạnh tôi. Tôi đưa cho em mấy tờ giấy bạc: “Em cầm tiền, chiều nay thay cái quạt mới. Cái quạt nhà em tã lắm rồi. Tiếng ồn sẽ ảnh hưởng xấu đến thần kinh của cả hai mẹ con”. Em để tiền vào bên gối và nói: “Đây không phải là phòng vip. Phòng vip bên khu A cơ. Phòng bên đó có rượu ngoại, có thịt bò khô, thịt trâu gác bếp, có cả cà phê tan và kẹo socola”. “Nói như thế có nghĩa là em đã ở phòng vip rồi”. “Em ở rồi mà, còn ở rất nhiều lần là đằng khác. Trước đây em là nhân viên phục vụ bàn ở nhà một nhà hàng. Lúc đó thành phố có dự án mở rộng trục đường chính và hắn ta trúng thầu dự án này”. “Hắn ta là ai?”. “Hắn là Giám đốc một công ty xây dựng. Hắn hay đến ăn ở nhà hàng em làm, vì thế nên quen biết em. Hắn tán tỉnh em: “Trông duyên quá. Phẫu thuật để có cái cằm chẻ kia hết bao nhiêu tiền”. Em nói: “Mọi thứ chẻ trên người em đều do trời sinh ra”. Hắn vỗ tay: “Nói hay lắm”. Hôm đó hắn đánh rơi điện thoại dưới ghế. Em nhặt được và biết là thể nào hắn cũng gọi tới. Chỉ mấy chục phút sau là hắn gọi. Em bảo hắn đến lấy điện thoại về. Hắn đến ngay, lấy điện thoại và cho em 300.000 đồng nhưng em không nhận. Từ đó, hắn có cảm tình với em. Em làm ở nhà hàng gần 11h đêm mới nghỉ. Một lần em vừa từ nhà hàng bước ra thì thấy hắn đánh ôtô đến đợi em trước cửa. “Anh mời em đi uống cà phê”. “Giờ này các quán cà phê đều đóng cửa hết rồi”. “Nhưng anh có cà phê để mời em. Em lên xe đi”. Thế là hắn đưa em về khách sạn này, vào phòng vip bên khu A. Hắn pha cà phê tan và chúng em ngồi uống. Hắn nói là hắn thích em vì dịu dàng và lịch sự, tử tế chứ không chán ngắt như bà vợ của hắn. Em nói: “Tất cả đàn ông ngồi với gái đều nói xấu vợ. Và em ghét những gã đàn ông như thế”. Câu nói thẳng của em khiến hắn ngồi im. Rồi hắn lóc cóc tiễn em về nhà. Vẫn là cái phòng trọ mà anh đã biết. Lúc đó em chưa có thằng cu và chưa đi khách như bây giờ. Em sống một mình, làm ở nhà hàng, ăn ở nhà hàng và lĩnh lương hàng tháng. Hình như hắn không giận cái câu nói thật của em. Hắn vẫn thường xuyên lui tới nhà hàng nơi em làm. Mỗi lần thanh toán tiền ăn, hắn đều cố tình không lấy tiền thừa. Tờ hóa đơn tính tiền gần 400.000 đồng, hắn đưa tờ 500.000 đồng rồi đi ngay. Em cất số tiền thừa đó để hôm sau đưa trả lại cho hắn. Làm ở nhà hàng, nếu cầm tiền của khách một cách dễ dãi là bị khách xem thường ngay”.

Hóa ra thiên tình sử của em hoàn toàn khác với sự tưởng tượng của tôi. Đó là một câu chuyện hơi dài.

(Còn nữa)

Tiểu phẩm của Khánh Hoàng

gia đìnhthâm cung bí sửphục vụ bàn

admin • July 12, 2017


Previous Post

Next Post

Leave a Reply

Your email address will not be published / Required fields are marked *